Tôi đứng một mình giữa một căn phòng tối tăm

Một phản ứng với trầm cảm thời hiện đại

%28Flickr+Creative+Commons%3A+glasseyes+view...up%26away%29
Back to Article
Back to Article

Tôi đứng một mình giữa một căn phòng tối tăm

(Flickr Creative Commons: glasseyes view...up&away)

(Flickr Creative Commons: glasseyes view...up&away)

(Flickr Creative Commons: glasseyes view...up&away)

(Flickr Creative Commons: glasseyes view...up&away)

By Ben Connolly, Hong Nguyen, and Amber Nguyen

Hang on for a minute...we're trying to find some more stories you might like.


Email This Story






Tôi đứng một mình giữa một căn phòng tối tăm. Sự im lặng bao trùm. Tôi như rơi vào một vực sâu thăm thẳm.

Thời gian trôi qua như thể khái niệm của nó bị lạc vào khoảng không. Bố nén lại trước tôi, thấp thoáng theo đó là sự thất vọng và hoài nghi. Một cơn phẫn nộ lấp đầy cơ thể vô định hình của tôi và phá vỡ mọi ảo giác. Thở một cách nặng nề trong cơn tỉnh giấc, tôi thấy ông ấy lại xuất hiện, dù chỉ là thoáng qua. Nó biến đổi thành cơn sóng màu đỏ của chính nó, nhưng dữ tợn hơn cơn phẫn nộ của tôi gấp 10 lần, giáng tôi ngã xuống sàn nhà.

Tôi cố giữ vững sàn nhà. Đó là nơi duy nhất mà tôi không thể ngã xuống nữa. Một cảm giác choáng váng quen thuộc bị phá vỡ bởi sự kích động đột ngột. Một ngọn lửa đã dần hình thành trong tôi. Sự hoảng loạn bập bùng dẫn truyền một sự thúc dục để đứng lên.

Bàn chân tôi đặt xuống dòng nước của một dòng sông xưa. Mà những sự kiện trải dài thẳng tắp trên bờ sông. Những khoảnh khắc gắn liền với thời gian, nhưng vẫn tỏa sáng lúc này đây. Việc nhà, việc trường, việc xã hội, tất cả đã được an bài hỗn độn trong dòng sông. Những ánh thấp thoáng này tạo nên dòng nước chảy, hay chính xác hơn là định mệnh của tôi. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc tự hỏi bản thân, nếu con sông này rẽ hướng, liệu rằng tôi cos thể trôi theo hướng khác? Liệu rằng nếu đó là những ngọn núi tôi có bị giới hạn trong con sông này hay tôi có thể băng qua những bờ sông? Và nếu tôi có thể đi, liệu rằng tôi có thể chảy qua cùng khúc sông hai lần hay không?

Đột nhiên, một dòng chảy va tôi vào một bức tường. Tôi cố thử níu vào nó, bởi vì nó rất chắc chắn và nằm sau lưng tôi. Chỉ là một vật thể hai chiều hỗ trợ và lạnh giá. Cái lạnh ấy bị ngăn lại bởi sự trở lại của ngọn lửa ấy, làm cho tôi phải đối mặt với việc thanh lọc lần nữa.

Một cánh rừng và một cái rựa. Không dấu vết, không giới hạn, là một bộ khung của một khu rừng hoang dã. Tôi bắt đầu dọn sạch cánh rừng, thế nhưng tôi vẫn bị vây chặn bởi cùng một tầm nhìn khuất bóng. Trong cơn giận dữ, tôi bắt đầu xâm nhập bằng mọi cách thức của phương hướng và kỹ xảo, thế nhưng không một dấu vết nào của sự nổ lực của tôi được tìm thấy. Vậy mấu chốt của nó là gì? Tại sao phải nâng cánh tay mình lên để cắt một nhánh cây mà nếu nó rơi xuống cũng sẽ không gây ra một tiếng động nào? Vết cắt ma thuật nào có thể trường tồn, vô hình và khách quan? Sẽ thế nào nếu không hề có một vết cắt như thế tồn tại.

Tôi nhảy thót lên chạm trần nhà. Đó chắc chắn là giới hạn. Một giới hạn với kết quả và giá trị hiện thực. Thế nhưng ngọn lửa ấy lại xuất hiện dẫn dắt tôi trở lại.

Một người đàn ông xuất hiện. Tôi không biết ông ấy, nhưng ông ấy lại có vẻ mơ hồ quen thuộc. Ông ấy đang mang một mặt nạ con gà trống và cầm trên tay một cái lưỡi hái. Có lẽ ông ấy thích làm nông. Cái khiếu hài hước của tôi đã nhanh chóng bị ngăn lại bởi một nỗi sợ hãi khiến tôi phải chạy đến cái công tắc đèn. Mọi thứ trở về hiện thực. Mọi thứ đều ở hiện thực chỉ trừ cái này. Ông ấy nói trong một giọng nói đều đều, “Nhưng nó sẽ không thay đổi những thứ nằm tại nơi đây.” Cái loại sợ hãi của tôi là một nỗi sợ tột độ, tôi lao ra cửa. Tôi không thể ở đây thêm nữa. Nơi này thật điên cuồng. Thật là một lỗi lầm khi bước vào trong. Tôi nên giữ mình trong ánh sáng và ngói của dãy hành lang huỳnh quang này. Cái triết lý của chủ nghĩa tư bản. Những giáo lý không hề thắc mắc của tôn giáo. Tôi đáng lẽ không bao giờ nên nghi vấn. Tôi nắm lấy cái chốt cửa và nghe thấy một lần nữa, “Nhưng nó sẽ không thay đổi những thứ nằm tại nơi đây.” Ngọn lửa dần thiêu tan cái tay cầm, bám lấy tôi và tôi đốt cháy thành tro bụi. Ánh nhìn tôi giờ hướng đến cảnh hang động Manichaean. Một bên là ánh sáng với những bóng người di động. Ánh sáng này được chiếu lên bởi một ngọn lửa nằm chơi vơi trong bóng tối hướng bên kia. Tôi đi đến bên cái lò sưởi và vươn đến, những làn khói hướng thẳng lên, và tôi là ngọn lửa. Tuy nhiên, lần này tôi không đốt cháy. Tôi đã trở thành một thành phần của ngọn lửa. Chấp nhận cái sự hỗn loạn như đồng nghĩa với tôi.

Tôi đóng mạnh cửa và quay sang đối diện với người đàn ông, chỉ để nhìn vào tấm gương của mình.

Ben Connolly có thể được liên hệ tại [email protected]

Hong Nguyen là phiên dịch viên tiếng Việt và có thể được liên hệ tại [email protected]

Amber Nguyen là biên tập viên tiếng Việt và có thể được liên hệ tại [email protected]